
Còn tiếp2 ... Tóm tắt : Đỉnh cao của câu chuyện chính là câu đố tưởng chừng dung tục nhưng lại cực kỳ “thanh” và thông minh: “Cắm vào run rẩy toàn thân, Rút ra nước chảy từ chân xuống sàn?” Và đáp án khiến ai cũng bất ngờ : Cái tủ lạnh !
Trạng Quỳnh đi sứ Bắc Quốc, tưởng đâu chỉ là chuyến ngoại giao bình thường… nhưng không! Ngay khi đặt chân vào đại điện, ông đã bị công chúa Bắc Quốc cùng bá quan triều đình tìm mọi cách gài bẫy, sỉ nhục và ép phải cúi đầu nhận nhục.
Đối đáp sứ Tàu
Triều đình chuẩn bị đón sứ Tàu sang nước ta. Chúa nghe nói viên chánh sứ là kẻ hống hách, hợm hĩnh, bèn giao cho Quỳnh giữ việc nghênh tiếp. Quỳnh phụng mạng, đồng thời xin triệu thêm bà Ðoàn Thị Ðiểm giả làm người bán hàng nước cho khách qua đường, còn mình giả trang làm anh lái đò đưa sứ bộ qua sông.
Sứ Tàu đi ngang quán bà Ðiểm, thấy trong hàng có một cô gái xinh xắn ngồi bán, liền hùa nhau kéo vào uống nước, sẵn có buông lời chọc ghẹo, bỡn cợt. Một tên líu lo đọc bâng quơ:
- Nam bang nhất thốn thổ, bất tri nhân canh
- ("Một tấc đất nước Nam không biết bao nhiêu người cày", ý cho rằng đàn bà nước Nam lẳng lơ)
Bà Ðiểm đang nhai trầu, nhổ toẹt một bãi, đọc:
- Bắc quốc đại trượng phu, giai do thử đồ xuất
- ("Đại trương phu Bắc quốc đều từ chỗ đó chui ra", hàm ý sứ Tàu oai nghi đến mấy đều luỵ chỗ đàn bà đẻ)
Nghe xong câu ấy, cả bọn ngừng uống nước, tròn mắt, há hốc miệng nhìn bà Ðiểm.
Lúc sứ Tàu qua đò, một tên trong sứ bộ chột bụng, vãi ra một tiếng "bủm". Hắn bèn đọc một câu chữa thẹn xấc xược:
- Lôi động Nam bang
- (Sấm động nước Nam)
Quỳnh đang cầm chèo, liền đứng dậy vạch quần đái vòng xuống sông, đọc ngay vế đáp:
- Vũ quá Bắc hải
- (Mưa qua bể Bắc)
Sứ Tàu thẹn quá, xộc lại định đánh Quỳnh. Quỳnh trở cán chèo thủ thế rồi mắng:
- Tiền phát lôi, hậu phát vũ, thiên địa chi lý nại hỉ
- (Sấm động trước, ắt sau sẽ có mưa, luật trời đất là thế)
Cả bọn sứ bộ sửng sốt nhìn nhau, không thốt nên lời vì câu đối đáp quá chỉnh của anh lái đò, bèn ngậm miệng chờ đến nơi.




No comments:
Post a Comment